Phận đời sóng gió của thiếu tá Công an bị nhiễm H.I.V từ phạm nhân giai đoạn cuối

0
1589

Bị nhiễm H.I.V từ bệnh nhân, người vợ t..ự t..ử do quá sốc, phải gửi con thơ về quê cho ông bà nội chăm sóc…

Chừng đó nỗi đau tưởng chừng như quật ngã thiếu tá Nguyễn Quang Ánh, bác sĩ trại giam Thủ Đức Z30D (Bình Thuận) nhưng anh vẫn kiên cường vượt qua.

Cuộc đời anh giống như thước phim buồn nhưng lại gieo vào lòng người xem sự nhiệt huyết, cháy bỏng trước bão tố cuộc đời.


Dù trải qua bao biến cố cuộc đời nhưng nụ cười luôn nở trên môi thiếu tá Ánh

Bác sĩ nhiễm H.I.V từ phạm nhân  Tâm sự về cái ngày định mệnh ấy, với đôi mắt đượm buồn, anh Ánh kể, năm 2001, anh chữa trị cho phạm nhân Bùi Văn Phú bị nhiễm H.I.V. Phú đang bị nhiễm ở giai đoạn cuối, nên chán nản và luôn tự h.à.n.h hạ bản thân mình.

Hôm đó, Phú lên cơn và dùng dao cắt tay, rạch bụng, cắn lưỡi mình… rồi cho m.a'.u vào ca đá. Anh Ánh đứng gần đó khuyên bảo thì Phú cầm ca m.a'.u hất mạnh vào mặt anh. Lúc đó, anh không nghĩ rằng việc m.a'.u của người bị nhiễm H.I.V hất lên người mình lại có thể bị nhiễm H.I.V nên anh không đi điều trị phơi nhiễm.

Đến tháng 7/2004, khi vợ anh sinh một bé gái tại bệnh viện 30.4 (TP.HCM), bác sĩ gọi anh lên xét nghiệm đến 3 lần. Khi bác sĩ đề nghị anh đến bệnh viện lần thứ tư, anh mới biết vợ chồng mình bị nhiễm H.I.V từ phạm nhân Bùi Văn Phú.


Thiếu tá Ánh, người bác sĩ nhiễm H.I.V từ phạm nhân, đang kể về cuộc đời mình

“Cảm giác lúc đó thật đáng sợ. Mình cũng là con người nên dù có cứng rắn đến đâu thì khi nghe kết quả ấy cũng choáng váng, đầu óc trống không còn suy nghĩ gì. Bước ra khỏi phòng bệnh, tôi khóc tức tưởi như một đứa trẻ”, anh Ánh rơm rớm nước mắt nói. Lúc đó trong đầu anh chỉ nghĩ đến cái ch.ê't.

Mất vợ, lo con bị nhiễm, không biết bao lần anh định t..ự t..ử. Nhưng vì nghĩ đến đứa con gái đang sống như trẻ mồ côi ở Trung tâm bảo trợ xã hội Tam Bình (TP.HCM) khiến anh từ bỏ ý định.  Điều may mắn và nguồn an ủi lớn nhất cho anh là đứa con không bị nhiễm H.I.V. Hằng tháng anh đều xuống trung tâm thăm con. Mỗi lần đi các cán bộ ở trại phải đi chung vì sợ anh t.h.ư.ơ.n.g xót con quá rồi nghĩ quẫn.

Anh Ánh tâm sự: “Con tôi sinh ra phải chịu nhiều thiệt thòi, chưa được nhìn thấy mặt mẹ và chưa từng được bú sữa mẹ”.

Thời gian đầu, khi mọi khổ đau bất ngờ ập đến, anh Ánh sống như cái x.á.c không hồn, sống khép kín, không chịu tiếp xúc với ai, chỉ khóa cửa ở trong phòng làm việc. Mất hơn 2 năm, anh Ánh mới tĩnh tâm để trở lại cuộc sống đời thường. Từ một người đán ông khỏe mạnh hơn 60 kg, sau biến cố anh Ánh sụt còn còn 40 kg khiến cơ thể anh khô héo đi từng ngày.

“Mang căn bệnh như treo án tử thế này h.o.a.n.g m.a.n.g lắm dù đồng đội luôn quan tâm, chia sẻ với tôi. Thấy tôi buồn, vào buổi chiều anh em lại gọi tôi qua nhà ăn cơm để vợi bớt cô đơn. Nhưng sự thực đó là dao hai lưỡi. Thấy gia đình bạn hạnh phúc mình cũng tủi thân, lại buồn rồi lại nghĩ quẫn”, anh Ánh nói.

Không hề oán trách

Chúng tôi gặp anh Ánh – Bác sĩ nhiễm H.I.V từ phạm nhân – vào một buổi trưa nắng gắt ở trong khuôn viên phân khu 3 của trại giam Z30D. Với vẻ mặt hiền lành, điềm đạm, dường như trong đôi mắt sâu thẳm của anh có một chút gì đó rất buồn mà người ngoài nhìn vào dễ dàng nhận biết được.

Dù căn bệnh này pha' nát gia đình bé nhỏ nhưng anh Ánh không oán trách người đã khiến anh bị nhiễm H.I.V. Phạm nhân Phú sau một thời gian mắc bệnh H.I.V đã qua đời, hiện mộ vẫn còn nằm trong khuôn viên trại Z30D. Thỉnh thoảng anh Ánh vẫn ra thăm mộ của Phú và thắp cho người đã khuất một nén nhang.

“Đôi khi tôi thấy buồn cho số phận của mình chứ không bao giờ trách móc. Để đào tạo và bă't một con người nhận tội đã khó nhưng để cảm hóa, gột rửa những tội lỗi để trở thành một con người lương thiện càng khó hơn. Vậy thì oán hận làm gì, có làm cho người ta hết bệnh, có làm cho người ta thanh thản hơn đâu”, anh Ánh chia sẻ.

Anh Ánh nói bản thân anh dùng nghị lực của mình, nỗi đau mình từng trải qua để chia sẻ với các bệnh nhân nhiễm H.I.V giai đoạn cuối mỗi khi thấy họ thiếu động lực sống. Đối với anh, phạm nhân đơn giản chỉ là những bệnh nhân đang cần được chăm sóc sức khỏe, cần một bác sĩ “lương y như từ mẫu” nên chưa bao giờ anh coi họ là kẻ phạm tội.

Những giây phút trầm tư khi anh Ánh nói về cuộc đời mình

“Anh Ánh là người sống rất có trách nhiệm với đơn vị, với đồng đội và với ngay bản thân mình. Anh là người có ý chí nhất mà tôi từng gặp”, thiếu tá Nguyễn Văn Đô, Trưởng phân khu 3, trại giam Z30D nói.

Thường vào mỗi buổi tối, anh Ánh đều gọi điện thoại cho con gái mình. Nay con anh đã 12 tuổi, học giỏi và rất vâng lời ông bà nội. Cháu biết anh bị nhiễm H.I.V nên thường hỏi thăm bố và mong chờ bố về thăm. Anh kể mất mẹ từ sớm nhưng bù lại, con anh có nhiều người t.h.ư.ơ.n.g.

Mỗi lần gặp ai thấy thích, cháu đều gọi là mẹ. Nhưng thỉnh thoảng anh về thăm, con gái bé bỏng thì thầm với bố: “Con gọi mẹ vậy thôi chứ trong tim con chỉ có một mẹ duy nhất. Đó là mẹ đã sinh ra con”.

Anh Ánh sợ nhất những lần về quê thăm con bởi anh sợ đó là lần cuối cùng được gặp con. Mỗi lần x.á.ch va li về đơn vị, quay lưng bước đi là nước mắt anh không ngừng rơi bởi t.h.ư.ơ.n.g cho con gái bé bỏng của mình. Anh chỉ mong khi con lớn sẽ thấu hiểu sự hy sinh của bố mẹ và tự hào vì những gì bố đã trải qua, vươn lên.

“Để con sống với ông bà nội là để cháu không bị tổn t.h.ư.ơ.n.g và có môi trường sống tốt, có thể hòa nhập với bạn bè xã hội. Giờ tôi chỉ mong mình đủ sức khỏe để tiếp tục sống tốt, có ích và gắn bó với anh em, đồng đội”, anh bác sĩ nhiễm H.I.V từ phạm nhân nói

Nguồn: Thanh niên

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here